Slide 1

Tòa phúc thấm nên tuyên bị cáo không phạm tội

Thứ ba, 11/10/2016 - 04:44 PM

Tòa phúc thẩm nên tuyên bị cáo không phạm tội!

Cách xử án của tòa sơ thẩm trong vụ này mang tính quy chụp, chẳng khác nào suy luận kiểu khôi hài “không phải mày thì ai”.

Trong cuộc sống, nhất là ở các thành phố lớn, hằng ngày những vụ cướp giật thường xảy ra. Tuy nhiên, không phải vụ cướp giật nào cũng bắt được quả tang, bởi những kẻ chuyên nghề cướp giật có nhiều thủ đoạn để tẩu thoát. Chỉ rất ít vụ do kẻ phạm tội mới vào nghề hoặc bị nhân dân truy gắt mới bị bắt quả tang cùng tài sản mà họ vừa cướp được.

Bị bắt quả tang khi đang… chạy xe tà tà trên đường!

Đã là phạm tội quả tang thì gần như cơ quan tố tụng không mất công điều tra gì nhiều. Việc kết án bị cáo phạm tội quả tang dễ hơn nhiều so với những vụ án “truy xét”. Tuy nhiên, nếu cứ căn cứ vào biên bản phạm pháp quả tang mà “nhắm mắt” tuyên bừa, tuyên ẩu, mà không xem biên bản đó được lập như thế nào, có đúng trình tự, quy định của BLTTHS hay không… thì rất dễ kết tội oan, sai. Bởi lẽ biên bản phạm pháp quả tang cũng không phải là chứng cứ duy nhất để kết tội bị cáo.

Ở TP.HCM cũng không là ngoại lệ, CQĐT ắt phải có cả một danh sách dài về những vụ cướp giật xảy ra trên đường phố. Đó là chưa kể nhiều vụ người bị hại không trình báo với công an vì họ cho rằng thôi kệ, “của đi thay người”, có báo với công an chắc gì đã tìm ra thủ phạm. Hầu hết các vụ cướp giật được đưa ra xét xử đều là những vụ bị bắt quả tang hoặc cũng từ vụ án khác mà CQĐT “đấu tranh” nên kẻ phạm tội khai ra các vụ cướp giật trước đó. Có lẽ đây cũng là một đặc điểm đối với tội cướp giật mà các cơ quan tố tụng gần như thuộc như lòng bàn tay.

Vừa qua, TAND quận Bình Thạnh, TP.HCM đã rất đúng khi đã hai lần trả hồ sơ vụ án để điều tra bổ sung đối với trường hợp anh Bùi Minh Lý bị “bắt quả tang” về hành vi cướp giật sợi dây chuyền của chị Nguyễn Thị Tâm. Vụ cướp xảy ra khoảng 21 giờ ngày 19-1-2014 tại tổ dân phố ở phường 25, quận Bình Thạnh. Anh Hà Võ Trọng Nghĩa (chồng chị Tâm) cùng một người bạn “bắt được quả tang” khi Bùi Minh Lý đang… tà tà chạy xe trên đường.

Bắt được kẻ cướp giật thì tất phải lập biên bản bắt người phạm tội quả tang.Đây là chứng cứ rất quan trọng, nếu không nói là duy nhất để kết tội bị cáo. Bởi đối với kẻ cướp giật đường phố mà không “bắt tận tay, day tận mặt” thì chúng đều chối tội. Thế nhưng việc bắt người phạm tội quả tang trong trường hợp này do Công an phường 25, quận Bình Thạnh lập đã không đúng với quy định của BLTTHS. Chưa nói biên bản này đã vi phạm nghiêm trọng như không thu được tang vật là sợi dây chuyền, không thu giữ những vật dụng của người bị bắt (chiếc mũ bảo hiểm, chiếc khẩu trang của anh Lý), cũng không trưng cầu giám định sợi dây chuyền (vật phạm pháp) và đặc biệt, biên bản lại không cho anh Lý đọc…

Suy luận theo kiểu “không bị cáo thì ai”!

Trong khi đó, anh Lý từ đầu đều khai rằng hôm đó đang trên đường đi đón vợ thì bất ngờ bị bắt và bị đánh… Chứng cứ quan trọng như vậy lại được lập một cách qua loa, không tuân thủ các quy định của BLTTHS mà cả VKS và HĐXX đều thừa nhận là sai. Tuy nhiên, cả viện và tòa đều nói điều này “không làm ảnh hưởng đến bản chất của vụ án” thì quả là chuyện không bình thường, khó có thể chấp nhận!

Giả thiết anh Lý thừa nhận hành vi cướp giật, công an bắt khám người anh Lý thu được sợi dây chuyền của chị Tâm thì những vi phạm này có thể chỉ là sai sót, không ảnh hưởng đến việc xác định sự thật của vụ án. Còn trong trường hợp này thì việc lập biên bản bắt người phạm tội quả tang không bình thường và có nhiều sai phạm thì phải coi là vi phạm nghiêm trọng tố tụng dẫn đến việc xác định sai sự thật của vụ án.

Biên bản bắt người phạm tội quả tang đã thế, còn tại phiên tòa, HĐXX lại lý luận rằng “tại sao bị cáo không đi đường khác mà đi đường này”!

Trời ơi, một người ở Long An đã không thuộc đường trong TP thì đi đường nào cho dễ nhớ là chuyện bình thường chứ sao lại lập luận theo kiểu như vậy!? Nếu lập luận như tòa thì anh Lý đi đúng đường như tòa vẽ thì đó cũng không phải là chứng cứ buộc tội bị cáo! Cách suy đoán này có khác nào quy tội theo kiểu “không phải mày thì ai”, thật đúng như chuyện tiếu lâm vậy!

Còn nhớ cách đây 40 năm, khi xét xử một vụ TNGT, vị chủ tọa phiên tòa đã đặt câu hỏi với bị cáo: “Tại sao anh không quẹo bên trái mà lại quẹo bên phải để đâm vào người ta?”. Bị cáo trả lời: “Nếu tôi quẹo bên trái thì làm gì có việc để tòa xử?”. Cả phòng xử án cười ồ!

Không nên xử án kiểu quy chụp!

Vụ án có đầy những mâu thuẫn về lời khai của người bị hại, người làm chứng với lời khai của bị cáo. Chỉ riêng về mũ bảo hiểm, anh Lý trước sau vẫn khẳng định: “Hôm xảy ra vụ cướp giật tôi không đội mũ bảo hiểm sẫm màu như người bị hại khai mà đội mũ bảo hiểm màu trắng có đường viền màu xanh do đại hội Đoàn trao tặng”. Trong khi đó, người bị hại lại khẳng định kẻ giật dây chuyền của mình là một người đội mũ bảo hiểm sẫm màu! Vậy tại sao tòa không phân tích, đánh giá lời khai nào là sự thật, lời khai nào là sai mà lại cứ “suy đoán theo kiểu võ đoán” rồi kết án bị cáo bằng những chứng cứ vu vơ!

Và nếu tinh ý, tòa cũng có thể suy luận rằng có thể cả hai lời khai - của bị cáo và người bị hại - đều đúng. Nghĩa là anh Lý đúng là đội mũ màu trắng, còn tên cướp đúng là đội mũ màu sẫm. Nói cách khác, anh Lý không phải là kẻ cướp hôm ấy. Đó, nếu phải xử án bằng suy luận thì phải suy luận như thế, suy luận theo hướng có lợi cho bị cáo. Chứ ai đời tòa lại đi suy luận, suy đoán theo hướng bất lợi cho bị cáo rồi kết tội khôi hài như thế!

Ngoài ra, tại sao tòa không xác định xem anh Lý khai đi đón vợ có đúng không? Vợ anh Lý khai như thế nào về việc chồng mình hằng tuần thường xuyên đi đón mình, xem những lần đó anh Lý đón chị đi về theo lộ trình như thế nào…

Anh Lý rất có lý khi cho rằng nếu tôi đi cướp thì khi bị đuổi chẳng ai dại gì lại chạy xe với tốc độ 20-30 km/giờ để bị bắt cả! Sao tòa không tin, lại tin vào mấy lời khai mù mờ, mâu thuẫn của người bị hại và người làm chứng!

Chẳng lẽ một người như anh Lý có nhân thân quá tốt (đang là bí thư Xã đoàn Đông Thạnh, huyện Cần Giuộc, Long An, là đảng viên, từng giữ chức chỉ huy phó Ban Chỉ huy quân sự xã…) lại có thể đi cướp giật!

Cách quy chụp của TAND quận Bình Thạnh làm người ta liên tưởng đến chuyện chắc vì nể nang, muốn giữ mối quan hệ với VKS nên dù không có chứng cứ cũng ráng “tặc lưỡi” kết tội. Hy vọng rằng khi xử phúc thẩm, TAND TP.HCM sẽ sáng suốt và dũng cảm tuyên bố bị cáo không phạm tội để lấy lại uy tín và lòng tin của người dân vào công lý! (nguồn: plo.vn)

 


Tin cùng chuyên mục

 Kết nối với chúng tôi

 

 

 Đường đến credent

Bản đồ đường đi

 Thống kê truy cập
  • Trực tuyến:
    2
  • Tất cả:
    537820

 VP1: 60/1 Tôn Thất Tùng, P. Bến Thành, quận 1, TP.HCM  

Điện thoại Hotline: 0943117117 - 0903704871

Email Email: luatsu@tuvanluatvietnam.vn

Email Website: credent.net

 VP2: 11 Đặng Thế Phong, P.Tân Sơn Nhì, Q.Tân Phú, TP.HCM  

Điện thoại Hotline: 0903704871

Email Email: luatsu@tuvanluatvietnam.vn

Email Website: credent.net

 VP3: 90/4 Phạm Văn Đồng, P. Nghĩa Chánh, TP.Quãng Ngãi 

Điện thoại Hotline: 0973101101

Email Email: luatsu@tuvanluatvietnam.vn

Email Website: credent.net

 © Copyright 2016 www.credent.net, all rights reserved.

Thiết kế website www.webso.vn
Back to top